100 Chữ

Đi công tác, tôi được nghe kể có sư thầy rất thích món hoa huệ xào … tỏi !

Đành rằng dân gian ăn hoa thiên lý, hoa cải, hoa súp lơ… đã đành nhưng sư thầy đói hay nghiền món “hoa huệ xào” thì chưa thấy bào giờ.

Chùa càng ngày càng giống đời thường. Sư càng ngày càng giống người thường. Họ nói, các sư thực ra là người quản lý chùa thôi, nên ăn mặn, sống như người thường là đúng.

Tôi đã sửng sốt khi được rất nhiều phật tử giải thích vậy thay các thầy.

Thời đại ngày nay loạn. Cái gì cũng thành ngon hết.

Hoa đưa chúng tôi đi thăm góc hoa khu văn phòng, tự hào giới thiệu sự vất vả để có những bông hoa nở hôm nay. Một anh trong đoàn hỏi: “Đẹp quá, thế có ăn được không?”

 “Thịt, cá… rau ngon đã đành nhưng cái gì cũng hỏi xem có ngon không là sao?”, Hoa bức xúc.

“Hoa ngon, việc ấy ngon, chức ngon đấy, đến con bé ấy ngon….”, Hoa liệt kê.

Mơ 24, à 23 tuổi rưỡi trầm trồ: “Chị thật đẳng cấp! Túi Hemes đấy!” Trời, túi thôi đắt hàng tỉ vậy?
Một mình vào quán, em Linh nhờ: “Giúp em 2 cái ghế.”
À, 1 ghế để đặt chiếc túi mua ở tận Pari, vài trăm triệu.
Hiền, làm bệnh viện, không có tùi để khoe.
Nhưng tôi thèm được đẳng cấp như em. Em và chồng bảo trợ 7 trẻ em nghèo ở Yên Bái nhiều năm rồi.

Pages