100 Chữ

Mọi người lo sợ (AI-Trí Tuệ Nhân Tạo) sẽ thống trị con người. Không bao giờ có chuyện đó. Tôi hiểu điều đó khi xem đối thoại của ChatGPT và một người dùng, ngành văn hóa của một Quận ở Hà Nội. Sau khi bắt AI viết nhiều bài về một sự kiện văn hóa khu Hồ Trúc Bạch, vị này không hài lòng và chửi rất nhiều lần “Đ…m mày không hiểu à? Bịa à? … “ ChatGPT vẫn lịch lãm trả lời: “Tôi xin lỗi…” AI không bao giờ thay thế được con người vì quá lịch sự.
 

Thiền sư ra đi như một phật tử. Không tháp, không quan tài gỗ quý, không lễ nghi nặng nề. Chỉ khóa tu “im lặng”. Về với cát bụi.

Năm 2000, một nhà báo Hà Lan đã hỏi: “Ngài có hối tiếc gì khi chết không?”

Ngài trả lời rất tự nhiên: “Mọi người hối tiếc khi chưa làm gì đó. Một việc gì, sửa, thay đổi  điều gì trong quá khứ v.v. Tôi đã, đang làm cả đời những việc tôi muốn làm. Không bao giờ xong. Tôi chỉ tạm dừng và người khác sẽ  làm tiếp mà thôi.”

Na, một phụ nữ rất giỏi, làm hết phần lớn công việc của Hội và Văn phòng của Sở.

Nhiều người khen, nhiều người  không thích vì cô thẳng tính,  hiểu rõ vấn đề rất nhanh và nói đúng những gì xảy ra. Ở đây, Na không bao giờ lên chức được, làm phó suốt đời. Nhưng cô rất tự hào và vẫn vui vẻ với những “Chức to mắt thường không nhìn thấy” của mình. “Quan trọng là giúp được mọi người, giúp được bản thân,” như cô nói.

Rất nhiều người tìm gặp cô mỗi khi đến tỉnh.

Pages