100 Chữ

Bà bán quán trước cổng trường qua đời trong một đêm giông gió.
Những tưởng đám tang bà sẽ rất ảm đạm và vắng lạnh bởi bà lâu rồi chỉ còn sống một thân một mình.
Nhưng lũ trẻ trong trường đã đến tiễn đưa bà, hàng hàng dài sau linh cữu.
Ngày xưa, bà bán quà cho chúng, bà hỏi thăm, nhắc nhở chuyện học hành của chúng. Và những buổi chiều tối, bà để chúng ngồi chờ bố mẹ trong cái quán ọp ẹp của bà.

CA DAO

Mơ 24, à 23 tuổi rưỡi, là tiểu thư.
Ở nhà không phải làm gì. Đến công ty em làm tất cả. Không bao giờ từ chối việc được giao.
Tháng lương đầu, 5 triệu, em cho bố 1 triệu, mẹ 1 triệu, bác giúp việc 500k. May anh trai và chị dâu không ở nhà nên không cho nốt. Em khoe: “Không biết tiêu gì cho hết số tiền đó.”
Chuyện ngày xưa. Bây giờ lương gấp đôi nhưng: “Vất vả quá anh ạ! Đi học bố mẹ cho rất nhiều tiền. Giờ đi làm luôn không đủ tiền!”

Mơ 24, à 23 tuổi rưỡi, khoe: “Em luôn chỉ mang đúng 2 triệu.”
“?” Tôi ngạc nhiên.
“Để nộp phạt nếu bị chốt kiểm dịch dừng anh ạ.”
“Ô, có tội gì à”
“Không, chỉ rất sợ CSGT nên cầm cho chắc!
“Em có đủ giấy tờ đi làm mà?”
“Vâng, nhưng kiểu gì vẫn bị phạt nếu họ muốn. Em xem fb thấy toàn bị phạt 2 triệu mà!”
“Mức phạt đi ra ngoài không lý do là từ 1 đến 3 triệu!”
“Ồ thế à, vậy từ nay em chỉ mang theo 50k thôi! Ngu thật”

Pages